Chào cả nhà! Hãy cười lên nào!
Sau một buổi chia sẻ mà mình cảm thấy thú vị và mới lạ chiều nay, các bạn có cảm xúc gì? Mình thấy rất vui. Nếu có bất cứ điều gì cần đóng góp để cho mình cũng như các bạn khác sau này lên thuyết trình về một vấn đề nào đó được tốt hơn, các bạn hãy gửi mail cho mình : quannm89@gmail.com
Cám ơn các bạn rất nhiều.
I)Những điều cần tránh khi đọc :
1. Đọc bằng môi
2. Giọng đọc thầm
3. Đọc dật lùi (đọc đi đọc lại)
4. Đọc từng chữ một
5. Tầm mắt hẹp
6. Đọc trong môi trường không thuận lợi
7. Đọc trong lúc trạng thái cơ thể không tốt
…
II) Bài tập về nhà
1.
Đọc một tài liệu có độ dài ít nhất là 3 trang giấy, áp dụng phương pháp đọc hiệu quả. Sử dụng dụng cụ hỗ trợ đánh dấu ý chính, keyword và vẽ lại bằng sơ đồ tư duy
2.
a) Tập trung mắt vào chữ cái ở giữa . Không được di chuyển mắt khỏi trung tâm. Bạn hãy bắt đầu đọc chữ cái ở giữa sau đó đọc chữ cái ở bên trái rồi bên phải. Ví dụ BAC và DNF. Sau đó di chuyển mắt xuống từng hàng để đọc hết danh sách chữ cái theo thứ tự này.
A B C
N D F
A H D
Y E K
C S J
A S J
K D K
D J S
F D J
I U F
X N V
E U Y
O E W
W E T
L V M
M X Z
Z V D
Q T O
Z I X
X N H
C B I
S J S
X C N
X C N
C X M
A B C
N D F
O S K
A H K
W Y R
O G K
O A S
M C N
W T I
D J L
S N C
S J L
M Z L
Q R U
A C X
C B Y
P E U
X N M
Z N K
I E Y
C N M
M V T
I W Y
E Y R
C Z M
D H J
P N M
b)Tập trung mắt vào đường thẳng chính giữa . Không được rời mắt khỏi đường chình giữa này. Dùng tầm nhìn bao quát để đọc nguyên đoạn văn trong khi di chuyển mắt từ trên xuống dưới
Hãy làm nhiều lần từ đơn giản đến phức tạp
Mức 1
Anbe Anhxtanh là
nhà khoa học
số 1 của thế
kỷ 20. Thuyết
tương đối của
ông được đánh
giá là “một
trong những thành
tựu vĩ đại
nhất trong lịch
sử tư tưởng
của nhân loại”.
Bằng học thuyết
của mình, Anhxtanh
đã làm thay
đổi sâu sắc
sự hiểu biết
của nhân loại
về thế giới
vật lý.
Đúng 11h30
ngày 14 tháng
3 năm 1879,
Anhxtanh ra
đời tại thị trấn
Um nước Đức
trong một gia
đình Do Thái
Bé Anhxtanh
có cái đầu
rất to, xương
đầu lại còn
dô ra nữa.
Thuở bé mẹ
cậu rất lo
sợ cậu bị ...
thiểu năng trí
não bởi vì
đến 4-5 tuổi
cậu vẫn chưa
biết nói. Ông
bố đã mời
nhiều bác sỹ
đến khám, họ
kết luận là
cậu bé hoàn
toàn khoẻ mạnh
và phát triển
bình thường
Mức 2:
LÀM SAO NGHE ĐƯỢC TIẾNG ANH
(và nói chung: MỘT NGOẠI NGỮ)
Một trong những trở
ngại lớn nhất của
chúng ta khi học
một ngoại ngữ ấy
là chúng ta quá…
thông minh và có
quá nhiều kinh nghiệm.
Quá thông minh: vì
mình không thể nào
chấp nhận nghe một
câu mà mình không
hiểu: cần phải hiểu
một câu nói gì
trước khi nghe tiếp
câu thứ hai, nếu
không thì mình không
buồn nghe tiếp.
Quá kinh nghiệm: Cuộc
đời đã dạy ta
không nghe những gì
người khác nói mà
chỉ hiểu những gì
mà nội dung chuyển
tải. Nếu không hiểu
nội dung, chúng ta
không thể lặp lại
lời người kia. Cũng
vì thế mà – trong
giai đoạn đầu học
ngoại ngữ - mỗi lần
nghe một câu tiếng
Anh thì trong đầu
phải dịch ra được
tiếng Việt thì mới
yên tâm, bằng không
thì … câu ấy không
có nghĩa.
Mức 3:
Thế nhưng, đấy là lối
học sinh ngữ ngược chiều.
Tôi biết được 6 ngôn
ngữ, trong đó có ba
ngôn ngữ thành thạo nghe
nói đọc viết: Việt – Anh
- Pháp, và tôi thấy rằng
trong các ngôn ngữ tôi
biết thì, một cách khách
quan, nghe và nói tiếng
Việt là khó nhất (vì
ở phương tây, không có
ngôn ngữ nào mà mình
đổi cao độ của một
từ thì ý nghĩa từ
ấy lại thay đổi: ma
- má - mà - mạ - mã - mả).
Nhưng các bạn ở forum
này, cũng như tôi, đều
không có vấn đề gì
cả với cái sinh ngữ
khó vào bậc nhất ấy!
Tuy nhiên, những thầy cô
dạy chúng ta nghe nói
tiếng Việt chẳng phải là
những vị chuyên viên ngôn
ngữ như các thầy cô
ngoại ngữ mà ta học
tại các trường. Thầy dạy
tiếng Việt chúng ta là
tất cả những người quanh
ta từ ngày ta ra đời:
cha mẹ, anh chị, hang
xóm, bạn bè… nghĩa là
đại đa số những người
chưa có một giờ sư
phạm nào cả, thậm chí
không có một khái niệm
nào về văn phạm tiếng Việt.
Thế mà ta nghe tiếng
Việt thoải mái và nói
như sáo. Còn tiếng Anh
thì không thể như thế
được. Ấy là vì đối với
tiếng Việt, chúng ta học
theo tiến trình tự nhiên,
còn ngoại ngữ thì ta
học theo tiến trình phản
tự nhiên.
Mức 4:
Từ lúc sinh ra chúng ta
đã NGHE mọi người nói tiếng
Việt chung quanh (mà chẳng bao
giờ ta phản đối: "tôi chẳng
hiểu gì cả, đừng nói nữa"!
Mới sinh thì biết gì mà
hiểu và phản đối!). Sau một
thời gian dài từ 9 tháng
đến 1 năm, ta mới NÓI
những tiếng nói đầu tiên (từng
chữ một), mà không hiểu mình
nói gì. Vài năm sau vào
lớp mẫu giáo mới học ĐỌC,
rồi vào lớp 1 (sáu năm
sau khi bắt đầu nghe) mới
tập VIẾT… Lúc bấy giờ, dù
chưa biết viết thì mình đã
nghe đưọc tất cả những gì
người lớn nói rồi (kể cả
điều mình chưa hiểu). Như vậy,
tiến trình học tiếng Việt của
chúng ta là Nghe - Nói - Đọc
- Viết. Giai đoạn dài nhất là
nghe và nói, rồi sau đó
từ vựng tự thêm vào mà
ta không bao giờ bỏ thời
gian học từ ngữ. Và ngữ
pháp (hay văn phạm) thì đến
cấp 2 mới học qua loa,
mà khi xong trung học thì
ta đã quên hết 90% rồi.
Nhưng tiến trình ta học tiếng
Anh (hay bất cứ ngoại ngữ
nào) thì hoàn toàn ngược lại.
Mức 5:
Thử nhìn lại xem: Trước tiên là
viết một số chữ và chua them
nghĩa tiếng Việt nếu cần. Và kể
từ đó, học càng nhiều từ vựng
càng tốt, kế đến là học văn
phạm, rồi lấy từ vựng ráp vào
cho đúng với văn phạm mà VIẾT
thành câu! Rồi loay hoay sửa cho
đúng luật! Sau đó thì tập ĐỌC
các chữ ấy trúng được chừng nào
hay chừng ấy, và nhiều khi lại
đọc một âm tiếng Anh bằng một
âm tiếng Việt! (ví dụ fire, fight,
five, file… đều được đọc là ‘phai’ ).
Sau đó mới tới giai đoạn NÓI,
mà ‘nói’ đây có nghĩa là Đọc
Lớn Tiếng những câu mình viết trong
đầu mình, mà không thắc mắc người
đối thoại có hiểu 'message' của mình
hay không vì mình chỉ lo là
nói có sai văn phạm hay không.
Lúc bấy giờ mới khám phá rằng
những câu mình viết thì ai cũng
hiểu, như khi mình nói thì chỉ
có mình và … Thượng Đế hiểu thôi,
còn người bản xứ (tiếng Anh) thì
‘huh - huh’ dài cổ như cổ cò!
Thế là học nói bằng cách sửa
đổi phát âm những từ nào chưa
chuẩn cho đến khi người khác có
thể hiểu được.Sau thời gian dài
thật dài, mình khám phá rằng mình
từng biết tiếng Anh, và nói ra
thì người khác hiểu tàm tạm, nhưng
khi họ nói thì mình không nghe
được gì cả (nghĩa là nghe không
hiểu gì cả). Lúc bấy giờ mới
tập NGHE, và rồi đành bỏ cuộc
vì cố gắng mấy cũng không hiểu
được những gì người ta nói.
Vấn đề là ở đó: chúng ta
đã học tiếng Anh ngược với tiến
trình tự nhiên, vì quá thông minh
và có quá nhiều kinh nghiệm. Tiến
trình ấy là Viết - Đọc - Nói - Nghe!
Vì thế, muốn nghe và nói tiếng
Anh, chuyện đầu tiên là phải quên
đi kinh nghiệm và trí thông minh,
để trở lại trạng thái ‘sơ sinh
và con nít’, và đừng sử dụng
quá nhiều chất xám để phân tích,
lý luận, dịch thuật!
c) Áp dụng vào việc đọc sách các bạn nhé!
Đọc bất cứ điều gì bạn thích áp dụng các bài tập và phần được chia sẻ. Ví dụ (mỗi một phần tô màu tương ứng với 1 lần đưa tầm mắt nhìn)
Bạn đã có cuộc trò chuyện nào thú vị chưa? Người nói chuyện có duyên phải là người nói hay và nghe tốt. Bạn đã có hai tố chất này chưa? Nếu bạn đang băn khoăn không biết làm cách nào để trở thành một người nói chuyện có duyên, mời bạn tìm hiểu một số cách dưới đây của người Anh nhé!
Thân ái!
MISA