Vui mà ý nghĩa

David Amxtrong
Tôi cũng đã từng là nhân viên bán hàng. Thường thì tâm lý khi gặp khách hàng thì cố gắng giới thiệu sản phẩm thật hay để bán được hàng. Nhưng đến 95% thì không bán được hàng.

Thế là một lần tôi tư vấn cho khách (lúc này đã chán bán hàng lắm rồi) không có mục đích bán hàng qua cuộc gặp đó. Thế mà lại được người ta chủ động hỏi mua.

Sau này ngẫm lại tình huống đó, tôi nhớ rằng đó là cuộc trò chuyện thân mật nhất mà tôi từng có, không đả động đến việc bán hàng, tôi chỉ trò chuyện, hỏi thăm về đời sống, công việc của khách hàng, không áp lực bán hàng mà lại bán được hàng.
Từ khi rút ra được nguyên tắc đó và thường xuyên áp dụng, tôi đã trở thành nhân viên bán hàng xuất sắc nhất công ty.

Kinh nghiệm rút ra:
Coi khách hàng là một người bạn đáng kính, trò chuyện, kết bạn, nói về những điều họ quan tâm, khuyến khích, ca ngợi những điều hay của họ. Tìm hiểu những vấn đề họ thực sự gặp phải rồi đưa ra những phương án, giải pháp hợp lý.
Khi chúng ta lắng nghe họ, họ sẽ lắng nghe chúng ta, và quá trình bán hàng sẽ diễn ra một cách thật tự nhiên.

Vậy bán hàng mà không bán hàng chính là Siêu bán hàng.
Chúng ta không bán hàng mà là bán giải pháp và sự tư vấn.

Còn bạn, Bạn nghĩ sao?

P.s: Kinh nghiệm này vận dụng vào thực tế giải quyết được nhiều việc lắm nhé.

VD: Tán gái mà không tán mới là Siêu tán
(Bạn cố gắng tán toát mồ hôi mà không được, kiêu lên không thèm tán nữa -> đổ liền)

Tướng không ra tướng mới là kỳ tướng
Trận không ra trận mới là kỳ trận

0 comments:

Đăng nhận xét