Thầy là ngọn gió !
(Thơ: Chu Minh Vũ viết tặng thầy Nguyễn Hữu Mại- thầy giáo mà tôi vô cùng yêu quý)
Kính tặng thầy.
Thầy ơi,
Vậy là em đã rời đi,
Đứng bên thầy em còn nhỏ bé.
Nhớ độ lớp mười, tiếng em rất nhẹ,
Một cơn gió thoảng qua cũng thổn thức tim mình.
Thầy nhìn bảo khẽ:
Con trai sao quá đỗi là hiền!
Em là con thuyền
Cánh buồn không căng nổi
Thầy là ngọn gió đẩy thuyền em ra khơi,
Sao đã cuối cấp rồi thầy ơi,
Hàng cây sân trường đâu đã lớn?
Thuyền em ra khơi vẫn rợn
Hơn một lần trước những con sóng to.
Em hiểu về những gì thầy đã cho
Một lời khuyên hay động viên và bao la kiến thức.
Cả những bài ca một thời rạo rực,
Thầy hát với lớp mình.
Dẫu không phải là một con thuyền lớn,
Nhưng không thể là con đò mong manh
Buồm sẽ đưa thuyền đi nhanh
Gió sẽ chỉ cho thuyền nơi đâu là bến.
1 comments:
???
Đăng nhận xét